Chủ nhật, vẫn những cơn mưa Đông lạnh buốt, những cảm xúc không tên theo từng cơn gió thổi ào về trong ký ức. Tìm một khoảng lặng bình yên trong tâm hồn, nhâm nhi ly cà phê Ban mê, nhìn dòng người qua lại và suy ngẫm về những kỉ niệm của tuổi thơ. Lại một ngày mưa dầm, một mình Nó lang thang dưới mưa... Muốn đưa tay hứng lấy những giọt mưa nhưng lại sợ cảm giác lạnh ở lòng bàn tay... Nên thôi...
Cũng con đường này, nhưng chỉ còn mình Nó bước đi, những kỉ niệm về Mẹ vẫn còn in đậm trong trái tim nhỏ bé của nó. 6 năm trước, cũng những cơn mưa lạnh, nó rúc đầu vào lòng Mẹ, nó nằm cuộn tròn trong vòng tay Mẹ , nó thấy trái tim mình ấm áp làm sao... Trở về với hiện tại, nhìn mưa rơi rơi, những nỗi buồn chợt ùa về, những giọt nước mắt cứ chờ chực ở khóe mi để rồi có thể rơi bất kì lúc nào theo từng giọt mưa lạnh lùng ngoài kia...
6 năm trước....... Mẹ nó bị ốm nặng lắm, cứ phải nằm viện điều trị, những tiếng cười đùa bên mâm cơm không còn nữa, thay vào đó là sự im lặng đến đáng sợ, những bữa cơm pha những giọt nước mắt mặn đắng...
Trong kí ức sâu thẳm của tuổi thơ, nó vẫn nhớ về cái buổi sáng hôm ấy, một ngày mưa của mùa Đông lạnh lẽo, Mẹ nó đã ra đi mãi mãi, mọi người không cho nó ôm Mẹ khóc, sợ nước mắt sẽ làm Mẹ nó luyến tiếc nơi trần thế, nó đứng đó khóc òa lên, nó không tin Mẹ đã mãi xa nó vì nó thấy nước mắt đang chảy dài trên khuôn mặt gầy gò của Mẹ nó kia mà. Ngoài trời mưa nặng hạt, trong căn nhà nhỏ cũng dần vang lên tiếng nấc nghẹn ngào.
Nó phải sống thế nào đây, khi mà chổ dựa của nó đã bị cướp đi mất, nó phải làm sao khi ngày mai mở mắt ra không còn thấy Mẹ nữa! Nó phải làm sao khi về nhà mà không còn thấy Mẹ ngồi đó nữa!.... Nó phải làm sao..
Mưa... sấm chớp xé toạt màn đêm, nó ngồi co vào một góc tối. đôi môi ậm ự, phát ra những tiếng nấc nghẹn ngào...
"Xin đừng bắt Mẹ tôi
Tôi làm sao sống nổi
Tôi cho Người tất cả
Tôi chỉ cần Mẹ thôi.
Tôi làm sao sống nổi
Tôi cho Người tất cả
Tôi chỉ cần Mẹ thôi.
Mẹ ơi, con cần Mẹ
Như cây cần có nước
Người ơi, tôi cần Mẹ
Như cây cần ánh mặt trời...
Như cây cần có nước
Người ơi, tôi cần Mẹ
Như cây cần ánh mặt trời...
Con hứa sẽ ngoan mà!
Mẹ đừng rời xa con.
Mẹ ơi!
Mẹ mà rời xa con
Ánh mặt trời sẽ tắt
Cây con sẽ héo mòn...
Mẹ đừng rời xa con.
Mẹ ơi!
Mẹ mà rời xa con
Ánh mặt trời sẽ tắt
Cây con sẽ héo mòn...
Mẹ nó ra đi vội vàng để lại một lá thư với bao nhiêu điều nhắn gửi. Số phận đã an bài cho Mẹ nó cuộc sống quá ngắn ngủi, nó đã khóc rất nhiều, hình như nước mắt là gia vị mặn nhất trong suốt tuổi thơ của nó thì phải. Những ngày sau khi Mẹ nó ra đi là những ngày u ám nhất trong cuộc đời nó. Sự trống vắng, hiu quạnh bao trùm lên căn nhà.
Hằng đêm, khi chìm vào giấc ngủ nó thấy hình bóng Mẹ thân yêu gọi tên nó, nhưng nó càng chạy đến thì bóng Mẹ càng khuất dần, khuất dần rồi mất hẳn sau màn sương trắng xóa, dầy đặc. Nó giật mình tỉnh dậy hoảng hốt khi biết Mẹ không bao giờ trở lại với nó nữa. Nó thấy mình trơ trọi giữa căn nhà buồn tẻ. Nhiều khi trong bóng tối nó cố quay lưng lại để tìm kiếm một ánh mắt trìu mến của Mẹ, nhưng nó chẳng thấy gì ngoài bóng đêm xa xăm tận cõi hư vô....
Sự ra đi của Mẹ nó là nỗi mất mát quá lớn đối với cuộc đời nó, nó cần Mẹ biết bao. Làm sao nó có thể quên cảm giác của một ngày đau đớn ấy. Nó như con chim non chưa đủ lông đủ cánh, lạc đàn, chơi vơi, run rẩy giữa đêm đông lạnh giá với tiếng côn trùng kêu rên rỉ khóc cùng nó. Đau buồn, sợ hãi nó nép mình vào một góc tối. Năm tháng trôi đi nó lớn lên cùng nỗi buồn day dứt của tuổi thơ...
Nó 20.
Nó cứ mãi miết đuổi theo những thứ hư vô... Nó mệt mỏi... Nó vẫn trắng tay. Từ bây giờ nó sẽ thử dừng lại, sẽ tự cho phép mình cảm nhận cuộc sống hiện tại của mình. Nó chưa bao giờ thử buông kí ức... Nó sợ sẽ đánh mấtt nụ cười của Mẹ trong tim nó mãi mãi. Nó đã khóc rất nhiều nhưng chưa bao giờ thử khóc thật to... để mọi người biết rằng nó đang buồn, lạnh và cô đơn nhiều lắm. Nó chỉ khóc một mình, để một mình nó biết, mình nó đau thôi, để những giọt nước mắt mãi chảy vào trái tim nhỏ bé của nó…
Đà Nẵng, những ngày Đông vẫn ồn ào, náo nhiệt, cái cảm giác đón những cơn gió miên man khó tả, chút buồn, chút bâng quơ và mệt mỏi. Những con đường mùa đông trở nên lạnh hơn, tiếng xe, tiếng còi, tiếng cười nói như một bức tranh đang cố tô vẽ lên một ngày mai tươi sáng hơn trong nó!
Ngày mai, nó sẽ cười thật tươi khi nhớ về những ngày tháng hạnh phúc và buồn bã của kí ức xưa...
Ngày mai, nó sẽ cười thật tươi khi xem lại những bức ảnh kỉ niệm của 6 năm về trước.
Ngày mai, mắt nó sẽ không còn nhòe nhoẹt khi đi trên lối mòn của kí ức xưa kia nữa!
Ngày mai, nó sẽ cười thật tươi khi xem lại những bức ảnh kỉ niệm của 6 năm về trước.
Ngày mai, mắt nó sẽ không còn nhòe nhoẹt khi đi trên lối mòn của kí ức xưa kia nữa!
Ngày mai....nó sẽ vui mà...
Lê Thu Trinh.27.314

